Người ngoại quốc đổ đến Đan Mạch kết hôn vì thủ tục đơn giản

Nhiều nghi thức cưới phương Tây như trao nhẫn hay chú rể bế cô dâu qua ngưỡng cửa tưởng chừng lãng mạn, nhưng ít ai biết rằng chúng bắt nguồn từ những câu chuyện cổ xưa đầy mê tín và rùng rợn.
Lễ cưới phương Tây ngày nay mang đến hình ảnh lãng mạn và thiêng liêng, nhưng ít ai biết rằng nhiều phong tục trong đó lại bắt nguồn từ những câu chuyện tâm linh, tín ngưỡng hoặc tập tục cổ xưa đầy thú vị.
Cô dâu và phù dâu mặc giống nhau để đánh lừa linh hồn xấu:
Thời La Mã cổ đại, người ta tin rằng cô dâu là mục tiêu của những linh hồn báo thù hoặc tà khí. Vì thế, cô dâu và phù dâu phải mặc trang phục giống hệt nhau nhằm khiến các linh hồn nhầm lẫn, không thể xác định ai là người kết hôn thật sự. Cách "ngụy trang" này giúp bảo vệ cô dâu trong ngày trọng đại.
Phù rể – "vệ sĩ" của chú rể thuở ban đầu:
Ngày nay, phù rể là những người bạn thân hoặc anh em thân thiết hỗ trợ chú rể trong đám cưới. Nhưng thời xưa, họ thực chất là "vệ sĩ" giúp chú rể... bắt cóc cô dâu. Ở nhiều nơi, nếu gia đình cô dâu phản đối hôn nhân, chú rể phải dùng đến biện pháp mạnh. Phù rể khi đó mang theo vũ khí, đứng cạnh chú rể để ngăn chặn sự trả thù từ gia đình nhà gái.
Vì sao chú rể phải bế cô dâu qua ngưỡng cửa?
Tục lệ này cũng xuất phát từ La Mã cổ đại. Người ta cho rằng cô dâu không nên tỏ ra quá háo hức rời khỏi nhà cha mẹ, nên việc được chú rể bế qua cửa thể hiện sự khiêm nhường, e ấp. Bên cạnh đó, người La Mã tin rằng linh hồn quỷ dữ thường lẩn khuất ở ngưỡng cửa, và hành động bế cô dâu lên cao sẽ giúp cô tránh khỏi tà khí xâm nhập.
Mạng che mặt đỏ – biểu tượng xua đuổi tà ma:
Ngày nay, mạng che mặt trắng là hình ảnh quen thuộc trong lễ cưới, nhưng ở thời La Mã, mạng che mặt cô dâu lại có màu đỏ rực, gọi là flammeum. Màu sắc ấy tượng trưng cho ngọn lửa, giúp xua đuổi ma quỷ. Sau này, phong tục thay đổi, màu đỏ biến mất nhưng mạng che vẫn giữ vai trò bảo vệ cô dâu khỏi những điềm xấu và tượng trưng cho sự thuần khiết.
"Cha trao con gái" – từ giao dịch sang biểu tượng thiêng liêng:
Hành động người cha dắt con gái vào lễ đường từng mang ý nghĩa chuyển giao tài sản, bởi phụ nữ khi đó được xem là "vật sở hữu" của đàn ông – đầu tiên là cha, sau đó là chồng. Tuy nhiên, theo thời gian, nghi thức này đã trở thành khoảnh khắc xúc động, tượng trưng cho việc người cha gửi gắm con gái cho người bạn đời đáng tin cậy.
Tuần trăng mật – khởi đầu từ một chuyến đi thăm họ hàng:
Trước thế kỷ XVIII ở Anh, các cặp vợ chồng mới cưới không đi du lịch lãng mạn mà chỉ đi thăm thân nhân không thể dự lễ cưới. Dần dần, truyền thống ấy biến thành kỳ nghỉ riêng tư của đôi vợ chồng son. Đến thế kỷ XIX, tuần trăng mật trở thành dịp để các cặp đôi tận hưởng khoảng thời gian đầu tiên bên nhau sau lễ cưới.
Nhẫn cưới – biểu trưng cho tình yêu và... quyền sở hữu:
Từ thời cổ La Mã, nhẫn cưới được dùng như vật cam kết, nhưng ban đầu chú rể lại trao cho cha vợ như một món "thanh toán sính lễ". Về sau, chiếc nhẫn được tặng trực tiếp cho cô dâu như biểu tượng của lòng tin. Người La Mã tin rằng ngón tay áp út bên trái có mạch máu nối liền với trái tim, nên họ đeo nhẫn cưới ở đó để tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.
Nhà gái "nổ súng ăn mừng", chú rể 23 tuổi tử vong trong ngày cưới
Mộc Khải21:32:38 28/08/2025Theo Anadolu, sự việc xảy ra hôm 27/8 tại làng Turpcu, (Sebinkarahisar, Thổ Nhĩ Kỳ). Khi cô dâu Beyzanur Beyazt và chú rể Ali Karaca vừa hoàn tất các nghi thức trong lễ cưới và đang trên đường trở về nhà, thì anh Karaca bất ngờ bị thương nặng do...












2 | 0 Thảo luận | Báo cáo