Mẹ U.60 chạy xe ôm chăm 2 con bệnh Down, bại não: 'Chỉ lo khi tôi già đi...'

Joey, chàng trai 27 tuổi mắc Down, khiến cha mình xúc động khi giữa Sài Gòn cậu được nhóm học sinh Việt Nam ôm hôn, bắt tay và trò chuyện đầy tự nhiên. Sự thân thiện ấy khiến ông bất ngờ vì không phải nơi nào cũng đón nhận con trai ông ấm áp như vậy.
Ông Alan Hitzroth, 68 tuổi, quốc tịch Canada, có lẽ đã quen với việc phải "đọc phản ứng" của người khác mỗi khi con trai ông – Joey, 27 tuổi, mắc hội chứng Down – muốn ôm ai đó. Joey là kiểu người sống bằng cảm xúc, thích ôm, thích hôn má, thích thể hiện sự thân thiện theo cách rất bản năng. Nhưng không phải nơi nào trên thế giới cũng dễ dàng đón nhận điều đó. Vì vậy, khi hai cha con đặt chân đến TPHCM, ông Alan không kỳ vọng quá nhiều ngoài việc cho Joey một chuyến đi vui vẻ, an toàn và nhiều trải nghiệm mới.
Thế nhưng, chỉ một buổi dạo phố đã khiến ông phải "đứng hình" vì bất ngờ. Khi Joey chủ động giơ tay chào nhóm học sinh đang đi ngang, các em không chỉ đáp lại bằng tiếng Anh mà còn vui vẻ tiến đến bắt tay, cười nói. Joey – như phản xạ tự nhiên – mở rộng vòng tay muốn ôm. Và điều khiến ông Alan xúc động chính là việc những đứa trẻ Việt Nam không né tránh, không ngập ngừng, không ánh mắt tò mò hay e dè. Các em ôm lại Joey một cách tự nhiên như thể đã quen biết từ lâu.
Ông Alan chia sẻ với báo chí rằng Joey đôi khi "quá nhiệt tình", và ở nhiều nơi, người ta thường lùi lại hoặc từ chối vì không quen với sự gần gũi ấy. Nhưng tại Việt Nam, phản ứng lại hoàn toàn trái ngược. "Các em không từ chối hay tỏ ra e dè. Đó thực sự là một khoảnh khắc tuyệt vời", ông nói. Với một người cha đã nhiều năm đồng hành cùng con trai đặc biệt, khoảnh khắc ấy giống như một món quà tinh thần hiếm có.
Câu chuyện nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, khiến nhiều người Việt cảm thấy ấm lòng. Không ít bình luận cho rằng trẻ em Việt Nam vốn hồn nhiên, ít định kiến và dễ mở lòng với sự khác biệt. Một số người còn chia sẻ rằng chính sự chân thành của Joey đã khiến các em học sinh phản ứng bằng sự chân thành tương tự. Tình cảm, khi xuất phát từ sự thuần khiết, luôn có sức lan tỏa mạnh mẽ.
Khoảnh khắc ấy cũng gợi nhắc về một điều tưởng chừng đơn giản nhưng đôi khi bị lãng quên: ngôn ngữ, màu da, quốc tịch hay tình trạng sức khỏe chưa bao giờ là rào cản thật sự giữa con người với nhau. Chỉ cần một nụ cười, một cái ôm, một cái bắt tay, khoảng cách lập tức biến mất. Joey – người đã quen với việc bị nhìn bằng ánh mắt tò mò – lần đầu cảm nhận được sự chào đón trọn vẹn đến vậy từ những người xa lạ.
Với ông Alan, Việt Nam không chỉ là một điểm đến du lịch mà còn là nơi ông chứng kiến con trai mình được đối xử bằng sự tử tế thuần khiết. Còn với Joey, có lẽ chuyến đi này sẽ trở thành một trong những ký ức đẹp nhất đời cậu – nơi cậu được ôm, được cười, được yêu thương mà không cần phải dè chừng.
Câu chuyện nhỏ giữa phố Sài Gòn ấy không phải drama, không phải scandal, nhưng lại đủ sức khiến nhiều người dừng lại vài giây để mỉm cười. Bởi đôi khi, thứ khiến ta xúc động nhất không phải những điều lớn lao, mà chính là sự tử tế giản dị, đến từ những trái tim không hề toan tính.
Sau vụ du học sinh Việt mất tích, Nam Úc 'siết' đầu vào thêm 6 tỉnh, thành
Ngọc Long16:55:44 11/02/2024Đi cùng quyết định tạm dừng nhận học sinh Việt Nam từ Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình, Sở Giáo dục Nam Úc cũng thắt chặt quy định tuyển sinh với 6 tỉnh, thành khác.












5 | 0 Thảo luận | Báo cáo